Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh Nghiệm Xin Việc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh Nghiệm Xin Việc. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2016

Chia sẻ cùng bạn về Ebook mới: Sách hay về đàm phán

Tuy đây không phải là một khoa học gì ghê gớm, nhưng nó cũng không phải trực giác đơn thuần. Đó là lý do vì sao bạn cần phải học cách đối diện với những cuộc hội đàm, thương lượng và cách để giải quyết chúng tốt đẹp, hiệu quả. Đó cũng là lý do vì sao bạn nên đọc những cuốn sách được giới thiệu trong ebook Sách hay về đàm phán, vì nó được viết ra bởi những bậc thầy về giao tiếp và đàm phán. 
Không phải các đàm phán đều giống nhau. Thỏa thuận trong gia đình hay với bạn bè những chuyện như lịch trình, bữa ăn, chuyện bổn phận và nghĩa vụ thì bản chất giống với giải quyết vấn đề hơn là chuyện giao dịch làm ăn. Đó là vì thông thường cách ta đàm phán với người ta yêu thương sẽ khác với người lạ.

Cách thức ứng xử của một người trong hình thức giao tiếp này sẽ đưa đến những kết quả có tác động mạnh mẽ tới cuộc sống của người đó, từ khía cạnh cá nhân (quan hệ với người thân, bạn bè, đồng nghiệp, sức khỏe), đến khía cạnh công việc (sự nghiệp, cộng đồng xung quanh ta).
Tuy đây không phải là một khoa học gì ghê gớm, nhưng nó cũng không phải trực giác đơn thuần. Đó là lý do vì sao bạn cần phải học cách đối diện với những cuộc hội đàm, thương lượng và cách để giải quyết chúng tốt đẹp, hiệu quả. Đó cũng là lý do vì sao bạn nên đọc những cuốn sách được giới thiệu trong ebook Sách hay về đàm phán, vì nó được viết ra bởi những bậc thầy về giao tiếp và đàm phán. 

Dành cho những người đọc bận rộn, ebook là phần trích nội dung chính của sách, để bạn dù không có thời giờ đọc toàn bộ cuốn sách vẫn có thể nắm được những kiến thức, phân tích, tư vấn và hướng dẫn chính của các chuyên gia, để thực hành đàm phán hiệu quả.

Cùng tìm hiểu về Business 4.0: Doanh nghiệp sống sao trong thời đại số

Có ý kiến cho là đây chỉ là sự kéo dài của Cách mạng số hay Cách mạng công nghiệp lần thứ ba, nhưng theo ông Klaus Schwab – Chủ tịch điều hành Diễn đàn Kinh tế Thế giới thì chính tốc độ, phạm vi và tác động mang tính hệ thống của một cuộc cách mạng công nghiệp mới đang làm thay đổi cả chính cá nhân, xã hội, chính trị, kinh tế, doanh nghiệp trong hiện tai và tương lai. Những xu hướng, thành quả, ứng dụng công nghệ số cũng như công nghệ cao khác đã phá vỡ ranh giới giữa thế giới vật lý, thế giới ảo và thế giới sinh học. 
Đây là cuộc cách mạng đang diễn ra âm thầm và ngày càng trở nên mạnh mẽ, tác động sâu sắc lên các doanh nghiệp toàn cầu. Theo đó, những doanh nghiệp không hay chậm thay đổi để theo kịp xu hướng này sẽ dần dần bị thay thế và đào thải. Trong những năm gần đây, nhiều thương hiệu lớn bị phá sản hoặc sáp nhập là minh chứng cho điều đó. 

Cho đến thời điểm hiện tại, thế giới đã diễn ra ba cuộc cách mạng công nghiệp lớn. Lần thứ nhất vào năm 1785 - chứng kiến sự trỗi dậy của nước Anh khi phát minh ra động cơ hơi nước và cơ khí hóa toàn bộ nền sản xuất đương thời. Cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ hai diễn ra bắt đầu từ năm 1870, khi năng lượng điện được đưa vào sử dụng mở đầu thời đại sản xuất hàng loạt. Lần thứ ba bắt đầu vào khoảng cuối thập kỷ 1960, thế giới bước vào cuộc cách mạng tự động hóa cùng với sự phát triển của máy tính.

Cụm từ “Cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư” ra đời từ một dự án quốc gia của nước Đức nhằm xúc tiến máy tính hóa, số hóa sản xuất trong các ngành công nghiệp vào những năm đầu thập kỷ 2010, nằm trong chiến lược tổng thể phát triển công nghệ cao của quốc gia hướng tới đáp ứng nhu cầu, giải quyết thách thức và tạo thế cạnh tranh một cách bền vững cho quốc gia, doanh nghiệp, công dân Đức trong tương lai xa. Từ những tiền đề ban đầu, các nhóm làm việc được lập ra tập trung vào các chủ đề khác nhau như Nhà máy Thông minh, Môi trường, Con người – Công việc, Yếu tố công nghệ. Chương trình này làm dấy nên phong trào các nước từ cường quốc đến các nước đang phát triển khởi xướng các chương trình chiến lược quốc gia tương tự như “Industry 4.0” phù hợp với đặc thù quốc gia mình. 

Điểm chung ở các quốc gia này là giới lãnh đạo nhìn thấy một cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư tiềm ẩn đang và sẽ thay đổi hoàn toàn thế giới, xã hội, con người, doanh nghiệp trong tương lai không xa, mà nếu không chuẩn bị ngay sẽ có thể lỡ mất cơ hội để tồn tại, vươn lên hay duy trì vị trí trên bản đồ kinh tế - chính trị toàn cầu, hay đáp ứng các nhu cầu hay giải quyết các vấn đề trong tương lai ngay chính tại quốc gia đó. 

Có ý kiến cho là đây chỉ là sự kéo dài của Cách mạng số hay Cách mạng công nghiệp lần thứ ba, nhưng theo ông Klaus Schwab – Chủ tịch điều hành Diễn đàn Kinh tế Thế giới thì chính tốc độ, phạm vi và tác động mang tính hệ thống của một cuộc cách mạng công nghiệp mới đang làm thay đổi cả chính cá nhân, xã hội, chính trị, kinh tế, doanh nghiệp trong hiện tai và tương lai. Những xu hướng, thành quả, ứng dụng công nghệ số cũng như công nghệ cao khác đã phá vỡ ranh giới giữa thế giới vật lý, thế giới ảo và thế giới sinh học. 

Bao trùm lên tất cả là sự thay đổi của các doanh nghiệp qua một thời kỳ mới - thời kỳ của Business 4.0.
Business 4.0 đã làm thay đổi toàn bộ nền kinh tế, nhiều mô hình kinh doanh mới ra đời với sự sáng tạo mang tính hủy diệt (Disruptive Innovation). Nó thay đổi hoàn toàn cách thức doanh nghiệp tương tác với khách hàng, từ phân tích nhu cầu, tiếp thị, bán hàng, đến chăm sóc khách hàng. Nó cũng thay đổi cách thức chúng ta quản trị doanh nghiệp và làm việc hằng ngày.

Doanh nghiệp Việt Nam đang ở đâu trong xu hướng Business 4.0 trên toàn cầu? Các lãnh đạo Việt Nam đã thay đổi tư duy để đón nhận sự thay đổi hay chưa? Làm sao để hiểu xu hướng phát triển thế giới? Những giải pháp nào giúp doanh nghiệp có thể áp dụng ngay để thay đổi doanh nghiệp, từ tiếp thị, bán hàng đến số hóa quản trị doanh nghiệp?...
Cách mạng công nghiệp lần thứ tư - Industry 4.0 doanhnhansaigon
(Nguồn: Bài trình bày về Marketing 4.0 của Giáo sư Peter Fisk)
Theo ông Phan Thanh Sơn - chuyên gia tư vấn cao cấp, nguyên Tổng giám đốc CISCO Vietnam: “Industry 4.0 được nói đến như cuộc cách mạng số diễn ra rộng lớn trong các ngành công nghiệp sản xuất. Tuy nhiên những yếu tố tạo ra Industry 4.0 đã, đang và sẽ tạo ra những thay đổi lớn mang tính cách mạng trong các mặt quan hệ, quy trình của nền kinh tế như tài chính, kinh doanh, thương mại, hệ sinh thái, chuỗi cung ứng, cung - cầu… 

Ngành ngân hàng đã đề cập đến Banking 4.0, marketing đã đưa ra khái niệm Marketing 4.0, và một số nhà nghiên cứu kinh tế, doanh nghiệp tiên phong, tổ chức đã đưa ra khái niệm Business 4.0 - có mối liên hệ hai chiều chặt chẽ với Industry 4.0. Ngay chính chủ đề “Industry 4.0” được nói đến trong Diễn đàn WEF tại Davos cũng là một khái niệm mở rộng so với ý nghĩa ban đầu của “Industry 4.0”. Nhiều nước xuất phát điểm từ nước nghèo đã chớp được cơ hội để phát triển thành cường quốc kinh tế, nhiều doanh nghiệp ở các quốc gia này đã trở thành các tập đoàn hàng đầu thế giới trong các cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ nhất, hai và ba. 

Nếu nhìn lại lịch sử thì cứ khoảng 100 năm lại có một loạt sự soái ngôi của doanh nghiệp và quốc gia trên bản đồ kinh tế thế giới. Trong bức tranh kinh tế toàn cầu phát triển theo các quy luật mới, cơ hội và thách thức cho danh nghiệp ở Việt Nam là bình đẳng với các doanh nghiệp ở các quốc gia khác, kể cả ở các cường quốc. Nếu hình dung được thế giới, xu hướng của tương lai, của Industry 4.0, Business 4.0 và xây dựng tầm nhìn, chiến lược dài hạn ngay từ bây giờ thì doanh nghiệp Việt Nam sẽ có cơ hội thành công trong cuộc chơi của một nền kinh tế mới, nền kinh tế của Business 4.0 với các quy luật, thách thức và cơ hội hoàn toàn khác với những gì chúng ta có thể tưởng tượng được”.
         
Vietnam Business 4.0 Roadshow là một dự án cộng đồng ra đời với sứ mệnh nâng cao năng lực kinh doanh của các doanh nghiệp Việt Nam, bắt đầu bằng chuỗi sự kiện chia sẻ với các lãnh đạo (chủ tịch, tổng giám đốc) về xu hướng Business 4.0 và những mô hình điều hành doanh nghiệp mới dựa trên nền tảng công nghệ có thể áp dụng ngay vào doanh nghiệp Việt Nam

Ông Trần Ngọc Anh - Chủ tịch ANHGROUP, Trưởng BTC chia sẻ: “Vietnam Business 4.0 Roadshow sẽ đi đến các tỉnh thành trong cả nước và bắt đầu từ các thành phố lớn, chúng tôi mong muốn có nhiều doanh nghiệp Việt Nam phát triển bền vững và mạnh mẽ để thúc đẩy nền kinh tế Việt Nam. Chúng tôi cùng các đối tác đồng hành cùng nhau hỗ trợ các chủ doanh nghiệp thay đổi tư duy, hiểu sự thay đổi trong kinh doanh trên toàn cầu; cung cấp cho doanh nghiệp những giải pháp quản lý và giải pháp sales/marketing mới dựa trên nền tảng công nghệ để doanh nghiệp tối ưu hóa hoạt động kinh doanh. Đặc biệt, các doanh nghiệp sau khi tham dự chuỗi chương trình có thể mang các giải pháp về áp dụng ngay mà không phải tốn tiền đầu tư”.
Chuỗi Sự kiện Vietnam Business 4.0 Roadshow

Với mục tiêu giúp đỡ doanh nghiệp Việt nắm bắt xu hướng kinh doanh và sự dịch chuyển các ngành nghề trong cuộc cách mạng Business 4.0 trong thời đại số, chuỗi sự kiện Viet Nam Business 4.0 với chủ đề Business in the New Digital Age sẽ mang đến cho các chủ doanh nghiệp, nhà điều hành những 4 nội dung sau:

1. Business 4.0: Business in The New Digital Age - Doanh nghiệp trong thời đại số mới - Chia sẻ xu hướng phát triển của doanh nghiệp trong thời đại 4.0 của thời đại số mới

2. How to Digitize Your Business? Số hóa doanh nghiệp - Chia sẻ những giải pháp, công cụ giúp doanh nghiệp số hóa toàn bộ việc điều hành doanh nghiệp từ  tài chính, nhân sự, sales và marketing…

3. Global Trading in The New Digital Age - Xúc tiến Thương mại toàn cầu trong thời đại số mới - Chia sẻ case study kinh nghiệm tiếp thị, bán hàng và đầu tư vào thị trường Mỹ

4. Sales and Marketing Trends in The New Digital Age - Những xu hướng về sales và marketing trong thời đại số mới - Những xu hướng mới về sales và marketing trong thời đại số mới và những giải pháp cho doanh nghiệp Việt Nam có thể áp dụng

Ngoài ra BTC (ANHGROUP và MNAVIETNAM) cũng cung cấp cho doanh nghiệp tham dự những phần mềm và hơn 500 mẫu biểu quản lý doanh nghiệp để giúp cho các doanh nghiệp sau khi tham dự có thể về áp dụng ngay và thay đổi doanh nghiệp mình tốt hơn. Tất cả đều hoàn toàn miễn phí.  

Địa điểm và thời gian tổ chức:


• Số đầu tiên: Đồng Nai: 12h00 – 17h30, ngày 24/11/2016 tại Golden Palace, số 4-6 Nguyễn Ái Quốc, Tân Tiến, Biên Hòa, Đồng Nai.
• Số hai: Bình Dương: 12h00 – 17h30, ngày 25/11/2016 tại The Mira Hotel, 555B Đại lộ Bình Dương, Phường Hiệp Thành, TP. Thủ Dầu Một, Bình Dương.

Đăng ký tham dự tại: www.business40.vn - Hotline: 0908.0989.50 - Email:ha.truong@anhgroup.vn

Chia sẻ cùng bạn chuyện người lãnh đạo quyết định yếu tố "nhân hòa"

Bên cạnh đó, giữ chân nhân tài chỉ bằng mức lương là chưa đủ vì rất có thể đối thủ sẽ trả cho họ mức lương cao hơn. Thay vào đó, doanh nghiệp cần xây dựng văn hóa doanh nghiệp và tạo dựng môi trường làm việc đủ sức thu hút và giữ chân họ. Để làm được điều này, người lãnh đạo cần sẵn sàng lắng nghe ý kiến đóng góp, điều chỉnh bản thân và có cái nhìn khách quan hơn khi đánh giá người lao động.
Quản trị nguồn nhân lực thường có nhiều xung khắc: giữa người trẻ và người già; giữa những người bảo thủ, ngại thay đổi và những người thích áp dụng công nghệ mới; thách thức quyền lợi luôn hiện hữu. Do đó, các nhà quản trị, điều hành doanh nghiệp cần phải tính toán kỹ để dùng đúng người vào đúng chỗ. Đó là nhận xét của ông Chu Tiến Dũng - Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp TP.HCM (HUBA) tại tọa đàm "Quản trị nhân lực" trong bối cảnh hội nhập cuối tuần qua.
Giữ chân nhân tài bằng văn hóa doanh nghiệp
Người lao động trong xu thế hội nhập có nhiều cơ hội việc làm hơn. Họ có thể làm việc tự do, độc lập, tự chủ, đặc biệt đối với những người làm công việc văn phòng, quan điểm "ngày làm việc 8 tiếng" đang dần bị thay thế bởi "làm ít hơn nhưng thu nhập cao hơn". Với sự phát triển của internet, họ có thể vừa làm việc cho doanh nghiệp, vừa kinh doanh riêng.
Thông qua câu chuyện kinh doanh trên internet, ThS. Xã hội học Trần Minh Trọng, Chủ nhiệm Câu lạc bộ Dạy con nên người, đã dẫn chứng mô hình tuyển dụng tài xế Uber với mức thu nhập trên 35 triệu đồng/tháng.
Người tài xế giờ đây có thêm cơ hội việc làm, thoải mái về mặt thời gian, tăng thêm thu nhập và theo tính toán họ có thể hoàn vốn đầu tư xe sau 5 - 7 năm. Có thể nói, người lao động luôn có cơ hội kinh doanh riêng, thậm chí có thể vừa đi du lịch, vừa làm việc, chỉ cần có máy tính, thiết bị di động kết nối internet.
"Chúng ta đã có thiên thời (kỷ nguyên của internet, công nghệ), địa lợi (môi trường kinh doanh tại Việt Nam được cải thiện từng ngày nhờ sự hỗ trợ mạnh mẽ từ chính phủ), nhưng làm thế nào để có được nhân hòa?", ông Trọng đặt câu hỏi và cho rằng chính người chủ doanh nghiệp, tính cách và văn hóa của họ có tác động rất lớn đến việc "tuyển" và "dụng" người lao động.
Bà Lê Thị Giàu - Tổng giám đốc Công ty CP Đầu tư Tân Hưng cho rằng, để có được yếu tố "nhân hòa", chủ doanh nghiệp phải là người có tâm, biết cách đối nhân xử thế, quản trị doanh nghiệp bằng cái tâm và năng lực thật sự thì mới thu hút được người tài.
Bên cạnh đó, giữ chân nhân tài chỉ bằng mức lương là chưa đủ vì rất có thể đối thủ sẽ trả cho họ mức lương cao hơn. Thay vào đó, doanh nghiệp cần xây dựng văn hóa doanh nghiệp và tạo dựng môi trường làm việc đủ sức thu hút và giữ chân họ. Để làm được điều này, người lãnh đạo cần sẵn sàng lắng nghe ý kiến đóng góp, điều chỉnh bản thân và có cái nhìn khách quan hơn khi đánh giá người lao động.
Có tài mới dụng được người tài
Hầu như doanh nghiệp nào cũng không dễ tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi như: Làm thế nào để giải quyết sự xung đột, mâu thuẫn trong doanh nghiệp? Làm sao tạo động lực làm việc cho nhân viên? Đãi ngộ nhân viên thế nào là hợp lý? Làm cách nào để thúc đẩy nhân viên tự học, tự rèn luyện để thích nghi với sự thay đổi? Phải xây dựng chiến lược nhân sự như thế nào để phù hợp với quy mô của doanh nghiệp?...
Theo ông Trọng, có 3 quy luật trong quá trình tuyển dụng nhân sự, gồm: luật hấp dẫn, nghĩa là doanh nghiệp phải xác định họ cần những con người như thế nào để phù hợp với chiến lược kinh doanh; luật nhân quả, doanh nghiệp sẽ có được mọi thứ nếu thực lòng giúp người khác có được những điều họ muốn; luật cân bằng, làm sao để đôi bên cùng có lợi.
Doanh nghiệp cần tìm hiểu động cơ thúc đẩy người lao động tìm đến với doanh nghiệp, phải có khả năng phát hiện năng lực của họ để có thể bố trí đúng người đúng việc. Bên cạnh đó, phải chứng minh cho họ thấy doanh nghiệp có môi trường làm việc, chế độ đãi ngộ tốt, họ có cơ hội được đào tạo và phát triển nghề nghiệp trong quá trình làm việc thì họ sẽ gắn bó lâu dài với doanh nghiệp.
Ông Nguyễn Trí Kiên - Giám đốc Công ty May túi xách Minh Tiến (Miti), cho rằng: "90% doanh nghiệp thất bại là do nhân cách nhà lãnh đạo. Để đạt được kết quả mong muốn, bản thân chủ doanh nghiệp phải có năng lực quản trị cảm xúc - EQ, phải tạo động lực cho nhân viên sáng tạo, khơi dậy năng lực tiềm ẩn của họ”. Ông Kiên cũng nêu ra 4 yếu tố giúp doanh nghiệp quản trị nguồn lực hiệu quả: quản trị cảm xúc - EQ; làm việc theo nhóm tốt; năng lực chuyên môn - IQ; năng lực tinh thần.
Lãnh đạo doanh nghiệp phải biết mình muốn gì? Muốn nhân sự làm việc gì cho mình? Văn hóa doanh nghiệp sẽ có những giá trị cốt lõi nào? Chủ doanh nghiệp phải là người sáng tạo, nếu không sẽ vô tình cản trở những người sáng tạo.
ThS. Xã hội học Trần Minh Trọng

Cùng tìm hiểu về việc khi nhà lãnh đạo giỏi kể chuyện


Một câu chuyện thực sự là một chuỗi những sự kiện đã xảy ra với một ai đó, có thời gian cụ thể và rõ ràng. Nếu bạn có thể bắt đầu bằng: “Vào một buổi sáng thứ bảy, khách hàng lớn nhất của công ty hoảng loạn gọi điện cho CEO của chúng tôi…” hoặc “Lần đầu tiên Janet thử thương hiệu của chúng tôi, cô ấy đã…” hoặc “Tôi đã có ý tưởng để gây dựng công ty này ngay khi tôi vừa bị đuổi việc, và đây là những gì đã xảy ra…” thì đấy mới là kể chuyện.
Muốn trở thành nhà lãnh đạo giỏi, hãy học cách kể chuyện ngay từ hôm nay.
Tổng thống Mỹ Barack Obama từng chia sẻ với giới trẻ Việt Nam: "Một trong những điều mà tôi học được trong sự nghiệp lãnh đạo của mình, là đôi lúc chúng ta cứ nghĩ rằng con người chỉ có thể được thôi thúc bởi tiền bạc, quyền lực hay những thứ lợi ích khác. Nhưng thực ra mọi người cũng được truyền cảm hứng bởi những câu chuyện, những điều mà họ tự kể cho bản thân rằng chuyện gì là quan trọng đối với bản thân họ, với cộng đồng và quốc gia của họ".

"Dù bạn đang hoạt động trong lĩnh vực nào đi nữa, cũng rất đáng giá để bỏ thời gian ra lắng nghe những người khác và tìm hiểu xem những câu chuyện nào là quan trọng với họ. Khi chúng ta tìm đến với nhau để cùng làm những việc quan trọng, đó thường là vì chúng ta được kể cho nghe một câu chuyện hay về lý do tại sao chúng ta nên làm việc cùng nhau".

"Hãy nghĩ về nước Mỹ. Chúng tôi có một câu chuyện thật hay. Nó được mang tên là Tuyên ngôn Độc lập: "Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc"".

Biết cách kể chuyện sao cho thu hút người nghe luôn là một hình thức truyền đạt đầy hiệu quả. Tuy nhiên, nó có thể trở thành con dao hai lưỡi nếu bạn quá tự tin vào năng lực của mình trong khi không thực sự hiểu cách kể chuyện. Dưới đây là 4 lỗi sai phổ biến khiến câu chuyện của bạn trở nên kém hấp dẫn.

Lỗi số 1: Những gì bạn kể chưa thật sự là một câu chuyện

Nếu bạn muốn có được các lợi ích của việc kể chuyện (dễ nhớ, hấp dẫn, lôi cuốn cảm xúc người nghe) thì bạn cần phải biết cách kể được một câu chuyện thật sự. Điều này nghe có vẻ hiển nhiên, thế nhưng không phải lúc nào cũng trở thành dễ làm.

Nếu bạn hay bắt đầu bằng những câu đại loại như “Tầm nhìn của chúng tôi đã chỉ ra 4 điều phải thực hiện trong thập kỷ này…” hay “6 yếu tố tạo nên thương hiệu của chúng tôi…”, “Có 3 lý do khiến bạn nên đầu tư vào công ty của chúng tôi…” thì đó không phải là kể chuyện. Chúng không phải là những câu chuyện, đó đơn giản chỉ là danh sách liệt kê.

Một câu chuyện thực sự là một chuỗi những sự kiện đã xảy ra với một ai đó, có thời gian cụ thể và rõ ràng. Nếu bạn có thể bắt đầu bằng: “Vào một buổi sáng thứ bảy, khách hàng lớn nhất của công ty hoảng loạn gọi điện cho CEO của chúng tôi…” hoặc “Lần đầu tiên Janet thử thương hiệu của chúng tôi, cô ấy đã…” hoặc “Tôi đã có ý tưởng để gây dựng công ty này ngay khi tôi vừa bị đuổi việc, và đây là những gì đã xảy ra…” thì đấy mới là kể chuyện.

Lỗi số 2: Xin phép hoặc xin lỗi trước khi kể chuyện
Hãy tưởng tượng có người nào đó làm gián đoạn buổi họp và nói “Tôi xin lỗi, liệu tôi có thể kể một mẩu chuyện ngắn được không ? Tôi hứa là chỉ mất một phút thôi”. Cách nói như thế sẽ khiến người nghe nhầm hiểu rằng bạn chỉ đang cố kể một câu chuyện cho có lệ.

Nếu bạn đã nghĩ câu chuyện của mình là thực sự quan trọng, hãy kể lại nó. Người lãnh đạo không cần phải xin để được phép lãnh đạo. Đừng bao giờ khách sáo nói xin lỗi hoặc xin phép trước khi kể một câu chuyện, nhất là khi bạn đã dành tâm huyết để làm cho nó trở nên thú vị hơn.

Lỗi số 3: Mở đầu bằng câu: “Hãy để tôi kể một câu chuyện”

Thử tưởng tượng bây giờ đang là 9 giờ sáng thứ Hai và cuộc họp giao ban đầu tuần sắp bắt đầu. Sếp của bạn bước vào và nói “Được rồi, bắt đầu nào, tôi sẽ bắt đầu cuộc họp bằng cách kể cho mọi người nghe một câu chuyện…” Thừa nhận đi, bạn đang ngồi nghiến răng ken két rồi đấy.

Nào bây giờ hãy tưởng tượng, thay vì như thế, sếp bước vào và nói “Được rồi, chúng ta hãy bắt đầu. Theo như một số người trong nhóm đã biết, đã có vài điều thực sự quan trọng xảy ra trong thời gian qua, và làm thay đổi cách nghĩ của tôi về bộ phận này. Tôi muốn nói về…”. Bạn có háo hức muốn nghe không? Dĩ nhiên là có.

Trong cả hai tình huống, bạn đều nghe một câu chuyện. Nhưng trường hợp đầu tiên khiến bạn chán ngán và khiếp sợ ngay từ ban đầu, còn trường hợp thứ hai cho bạn cảm giác tò mò, khiến bạn nóng lòng muốn nghe câu chuyện.
Đó là lý do câu dẫn chuyện ban đầu rất quan trọng, nó là điểm mấu chốt để thu hút sự chú ý của khán giả và khiến họ tò mò về một điều gì đó quan trọng sắp được chia sẻ. Và trong bất cứ trường hợp nào, tốt nhất đừng nên sử dụng từ “câu chuyện”.

Lỗi số 4: Bỏ lỡ cơ hội để tận dụng một câu chuyện tuyệt vời

Vào đầu những năm 1980, chàng trai Sterling Price đang làm việc tại một cửa hàng pizza ở Springdale, Arkansas. Đêm nọ, có một cô gái đến và yêu cầu món bánh mì kẹp thịt viên. Sterling bảo rằng cửa hàng không có, khiến cô gái rất buồn.
Cô này cho biết, chồng mình đang bị bệnh nặng và đã mất đi cảm giác ăn uống, nhưng cô tin chắc rằng chồng mình sẽ thèm ăn trở lại nếu có món bánh mì kẹp thịt viên. Không do dự, Sterling đã chủ động lấy bánh mì sandwich, sốt cà chua, và phô mai mozzarella đang có trong nhà bếp, và tự tay làm cho cô gái món bánh mì kẹp thịt viên ngon nhất mà anh từng làm. Cô gái cảm ơn Sterling và ra về.

Sterling đã không nghĩ ngợi gì thêm cho đến ngày hôm sau, cô gái gọi đến cửa hàng và hỏi tên người đầu bếp đã làm món bánh mì kẹp thịt viên tối hôm qua. Cô cho biết đó là món bánh mì kẹp thịt viên ngon nhất mà chồng cô đã từng ăn, và cô rất lấy làm biết ơn.
Sau đó, cô giải thích thêm rằng chồng cô được chẩn đoán bị ung thư giai đoạn 4 vài tháng trước. Điều này đã khiến cho anh ấy mất đi cảm giác ngon miệng và chán ăn, tuy nhiên món bánh mì kẹp thịt viên mà Sterling làm ra đã khiến cho chồng cô cảm thấy thoải mái trở lại.
Vì vậy, cô rất biết ơn Sterling vì đã giúp đỡ cô. Cô gái cho hay chồng cô đã ra đi vào tối hôm qua. Bánh mì kẹp thịt viên là bữa ăn cuối cùng, và cũng là bữa ăn ngon nhất của anh ấy.

Đã hơn 30 năm kể từ khi câu chuyện này xảy ra, lần đầu tiên nó được ghi lại là vào năm 2012 trong quyển Lead With a Story (Mở màn bằng một câu chuyện) của Paul Smith. Thật đáng buồn là một câu chuyện hay như vậy lại bị lãng phí.
Hãy thử tưởng tượng xem, câu chuyện cảm động như vậy sẽ tác động như thế nào đến tư duy của chuỗi nhà hàng pizza kể trên. Nó sẽ giúp các nhân viên hiểu thế nào là dịch vụ chăm sóc khách hàng xuất sắc, và sự cảm thông là như thế nào.
Nhưng chuyện đó đã không xảy ra, tại sao? Bởi vì không ai buồn ghi lại câu chuyện đó, không ai nhìn thấy giá trị của nó. Đó là một tài sản vô giá bị lãng phí.

Những khoảnh khắc tuyệt vời và cảm động như thế diễn ra xung quanh chúng ta mỗi ngày. Đó là những trải nghiệm mang đậm màu sắc nhân văn, không thể bị ngụy tạo hoặc lãng quên. Khi đó, việc một câu chuyện tuyệt vời sẽ được tạo ra hoặc bị mất đi mãi mãi, chính là phụ thuộc vào quyết định của bạn.

Học hỏi bài học để kinh doanh thành công như "doanh nhân ngôi sao" Marcus Lemonis

Ngay cả những nhà lãnh đạo có phong cách quản lý vi mô nhất cũng không thực sự nắm rõ những số liệu quan trọng của công ty mình. Trong khi đó, những con số quan trọng nhất mà doanh nhân nên nắm rõ là doanh thu bán hàng hằng năm, hệ số biên lợi nhuận gộp (còn gọi là hệ số tổng lợi nhuận hoặc tỷ lệ lãi gộp) và các số liệu về chi phí.
Marcus Lemonis khởi nghiệp khi nhận ra tiềm năng phát triển của ngành công nghiệp RV (Recreational Vehicles: các loại ô tô hoặc xe tải được trang bị không gian và tiện nghi như một ngôi nhà). Do đó, ông mua lại hơn 100 doanh nghiệp nhỏ đang hoạt động trong lĩnh vực này và “sáp nhập” thành Camping World – công ty chuyên cung cấp sản phẩm và dịch vụ cho các “ngôi nhà di động”, hoạt động cắm trại và các hoạt động ngoài trời khác.
Năm 2010, Camping World có công ty mẹ là Good Sam Enterprises. Năm 2013, doanh thu tổng của cả Good Sam Enterpries và Camping World lên đến 2,5 tỷ USD.
Niềm đam mê kinh doanh giúp Marcus Lemonis trở thành ngôi sao truyền hình khi giữ vai trò “host” – người dẫn dắt chương trình truyền hình thực tế The Profit của kênh CNBC. Trong chương trình này, ông thách thức bản thân bằng cách chi tiền để đầu tư vào các doanh nghiệp nhỏ đang gặp khó khăn ở Mỹ, sau đó “cứu sống” chúng từ bờ vực khủng hoảng.
Bí quyết kinh doanh nào đã giúp Marcus Lemonis trở thành một “doanh nhân ngôi sao” như hiện nay?
Tránh các sai lầm phổ biến mà doanh nhân thường mắc phải
Mọi doanh nhân đều có thể phạm sai lầm, nhưng theo Marcus Lemonis, dưới đây là 4 sai lầm lớn nhất mà các doanh nhân nên tránh xa:
- Nghĩ rằng mình biết tất cả
Nhiều doanh nhân có xu hướng nghĩ rằng tất cả ý tưởng của họ đều tốt nhất. Tuy nhiên, khi ai đó đưa ra một lời khuyên tốt, bạn phải sẵn sàng “tách riêng” cảm xúc của mình để lắng nghe. Vì việc không lắng nghe người khác có thể cản trở sự thành công của chính bạn.
- Không ghi nhận công sức của đội ngũ
Không đặt đủ niềm tin vào những người xung quanh mình là lỗi phổ biến của doanh nhân.
Bạn không thể một mình tạo nên được công ty lớn mạnh. Do đó, việc dành thời gian để nhận biết những khó khăn của đội ngũ là việc rất cần thiết. Bởi vì đôi khi chính những nhân viên lại có khả năng đưa ra ý tưởng tốt hơn một nhà lãnh đạo doanh nghiệp.
Ngay cả những nhà lãnh đạo có phong cách quản lý vi mô nhất cũng không thực sự nắm rõ những số liệu quan trọng của công ty mình. Trong khi đó, những con số quan trọng nhất mà doanh nhân nên nắm rõ là doanh thu bán hàng hằng năm, hệ số biên lợi nhuận gộp (còn gọi là hệ số tổng lợi nhuận hoặc tỷ lệ lãi gộp) và các số liệu về chi phí.
Không một chủ doanh nghiệp hoặc nhà lãnh đạo nào lại quá bận rộn đến mức không thể nắm được các số liệu về “đầu vào”, “đầu ra” của công ty mình.
- Bỏ qua phản hồi
Các doanh nhân thường phớt lờ những phản hồi có xu hướng tiêu cực từ người khác, và họ bỏ nhiều công sức, tiền bạc cho những ý tưởng mà chỉ chính họ cho là hấp dẫn. Trong khi đó, “bài kiểm tra” tốt nhất cho các ý tưởng ban đầu chính là phản ứng của mọi người về nó.
Khi phải bắt đầu lại từ đầu: làm công việc mình yêu thích
Nếu phải bắt đầu lại, Marcus Lemonis cho biết sẽ... buôn bán xe. Ông cho rằng lĩnh vực này có một mối tương quan trực tiếp giữa công việc và phần thưởng, vì “bạn có thể dễ dàng nhìn thấy phần thưởng của mình trong phần hoa hồng nhận được. Không có gì đơn giản hơn thế”.
“Nếu một ngày bị mất tất cả và phải làm lại từ đầu, tôi sẽ đi kinh doanh ô tô. Bởi vì tôi sẽ tự kiểm soát được lịch trình làm việc của mình. Tôi có thể thức dậy lúc 5 giờ sáng và làm việc đến 10 giờ đêm. Và vì tôi rất yêu thích công việc này”, Lemonis nói và nhấn mạnh rằng ông chưa bao giờ làm công việc mình không ưa thích.
Khi còn đi học, Marcus Lemonis từng phải làm nhiều công việc để kiếm tiền, từ cắt cỏ đến trở thành nhân viên quảng bá cho các sự kiện giải trí. Tiếp theo, ông gia nhập ngành công nghiệp ô tô và sau đó là lĩnh vực RV.
Bất kể làm công việc gì, Marcus Lemonis đều cho rằng việc yêu thích những gì mình làm rất quan trọng.
Kinh nghiệm về những “chiếc bẫy” trong nhượng quyền
Rút ra từ kinh nghiệm trong The Profit, Lemonis cho rằng có 4 “chiếc bẫy” phổ biến mà các doanh nghiệp nhượng quyền cần tránh nếu muốn thành công:
- Vội vàng mở quá nhiều chi nhánh
Nhiều doanh nhân sau khi nhận nhượng quyền liền vội vã mở quá nhiều chi nhánh hoạt động để rồi phải sớm đóng cửa một số chi nhánh và không thể trang trải nổi lãi vay ban đầu. Thay vì vội vàng, hãy tập trung hoàn thiện cửa hàng đầu tiên để tránh bị ngập trong nợ nần.
- “Hờ hững” với doanh nghiệp nhận quyền
Sau khi nhượng quyền thương hiệu, đừng phớt lờ các chủ doanh nghiệp nhận nhượng quyền, như thể thứ duy nhất bạn quan tâm là “tiền bản quyền”, bất chấp hiệu quả kinh doanh của họ thế nào.
Để giữ được sự tôn trọng từ họ, hãy quan tâm và khiến họ thấy như bạn đang đầu tư vào công việc kinh doanh của họ, không phải chỉ vì tiền mà còn vì họ đã tin tưởng vào sản phẩm/dịch vụ của bạn.
Marcus Lemonis gặp gỡ nhà sáng lập và Phó chủ tịch chuỗi cửa hàng Tea 2 Go trong một tập phát sóng của The Profit
- Kém trang bị cho cửa hàng sau khi nhận nhượng quyền
Một số loại hình kinh doanh có thể đem đến lợi nhuận cao nhưng số tiền trung bình khách hàng bỏ ra cho một lần mua hàng lại thấp. Chẳng hạn, đối với chuỗi cửa hàng chuyên cung cấp các loại trà mang đi Tea 2 Go ở bang Texas (Mỹ), khách hàng thường chỉ chi trung bình 3 đô la cho mỗi lần mua hàng, vì trong menu không hề có các loại “sản phẩm phụ trợ” hoặc thức ăn. Như thể doanh nghiệp đang cố gắng vận hành ở mức ít nhất nhất có thể và cho rằng “Thế là đủ rồi!”.
Để cứu Jeff Hunt – nhà sáng lập Tea 2 Go thoát khỏi khoản nợ 1 triệu USD, Lemonis đã thực hiện ý tưởng “cộng thêm” của mình bằng cách thêm thức ăn vào thực đơn và các sản phẩm phụ có liên quan đến trà.
- Đừng cố gắng nhận nhượng quyền trong lĩnh vực mà bạn không đam mê
Dù bắt tay vào kinh doanh cửa hàng bán trà, Jeff Hunt thừa nhận rằng đây không phải là lĩnh vực mình đam mê và ông cũng không phải là một người thích uống trà. Marcus Lemonis nhấn mạnh: “Khách hàng sẽ nhận biết được khi doanh nhân không có niềm đam mê với doanh nghiệp mình đang vận hành”.

Cận cảnh chân dung của nhà sáng lập Samsung: Hành trình đi sau - về trước


Tháng 11/1983, Lee Byung-chul tiếp Steve Jobs tại văn phòng của mình. Jobs muốn đề nghị Lee Byung-chul hợp tác với mình thay vì với IBM. Jobs bị cuốn hút trước hệ thống đại lý của Samsung, bởi chỉ cần chiếc máy tính Mac của ông lọt được vào hệ thống phân phối trải dài trên cả nước này, chiếc PC của Apple rất dễ đến tay khách hàng Hàn Quốc.
Trong thế giới kinh doanh, sẽ không thể có những tập đoàn kinh tế hùng mạnh nếu thiếu những người khởi xướng, và quan trọng hơn, nếu họ không phải là những "bậc thầy kinh doanh". Với 3 tập đoàn kinh tế là niềm tự hào của người Hàn Quốc kể trên, họ là Chung Ju-yung - người sáng lập Tập đoàn Huyndai, Lee Byung-chul - người sáng lập Tập đoàn Samsung, Koo In-hwoi - người sáng lập Tập đoàn LG.

Không ai sinh ra đã mang sẵn định mệnh là một "bậc thầy kinh doanh". Để đạt được danh hiệu đỉnh cao của người làm kinh doanh ấy, như tất cả mọi người, họ cũng trải qua những chặng đường dài không chỉ gồ ghề mà còn đầy những chướng ngại vật "không thể vượt qua" theo cách nhìn nhận của đại đa số. Điều khác biệt là họ tìm được những bệ phóng mang tên "cơ hội". Cuốn sách Bộ ba xuất chúng Hàn Quốc (của tác giả Jung Hyuk June) là một cuộc khám phá bản chất của những cơ hội ấy, từ đó tìm ra câu trả lời cho câu hỏi về cách họ - những nhà sáng lập của Samsung, LG và Huyndai - đã nắm bắt và tạo ra cơ hội để vươn tới đỉnh cao.

Cuộc đời và sự nghiệp của ba nhân vật xuất chúng kể trên chứng minh một điều xuất thân hay số vốn khởi nghiệp không phải điều kiện cần để kinh doanh thành công. Chung Ju-yung là con trai một gia đình bần nông. Koo In-hwoi được sinh ra trong một gia đình nho gia thất thế. Còn Lee Byung-chul được cha cho một khoản tiền để kinh doanh nhưng số vốn quá ít ỏi để gây dựng cơ nghiệp ở chốn thị thành như Seoul và Busan.

Giáo sư Ahn Cheol-soo (Đại học Seoul) nói: "Trong lịch sử nhân loại luôn có những cơ hội lập nghiệp mới xuất hiện, người làm ăn đích thực là người có thể tìm thấy các cơ hội mà người khác không thấy để tạo ra những giá trị mới". Những bậc thầy kinh doanh đã nắm bắt được những cơ hội mà người khác không thấy để bền bỉ đương đầu đạt đến thành quả cuối cùng. 

Khám phá hành trình nắm bắt cơ hội để trở thành một “bậc thầy kinh doanh” của doanh nhân Lee Byung-chul - người sáng lập Tập đoàn Samsung qua Bộ ba xuất chúng Hàn Quốc - Chân dung những nhà sáng lập Tập đoàn Samsung, LG và Hyundai do Alphabooks phát hành:
Bộ ba xuất chúng Hàn Quốc doanhnhansaigon
Lee Byung-chul là con út muộn trong một gia đình có hai con trai và hai con gái. Ông sinh năm 1910 tại thôn Junggyo, xã Jeonggok, huyện Yiryeong, tỉnh Gyeongnam. Gia đình ông thuộc hàng khá giả, trong nhiều đời, nhưng họ luôn giữ khoảng cách với chuyện chính sự, chỉ sống bình lặng tại quê nhà. 

Thuở thiếu thời của Lee Byung-chul có thể được tóm gọn trong hai chữ “bỏ học”. Ông làm gì cũng bỏ cuộc giữa chừng.  

Mùa thu năm 1937, sau khi mất sạch số tài sản kiếm được từ đầu cơ đất, Lee Byung-chul đi du lịch một chuyến dài hai tháng. Bắt đầu từ Busan, ông qua Seoul, đến Bình Nhưỡng, băng qua Sinuiju, Wonsan, Heungnam, đến Trường Xuân, Thẩm Dương ở Mãn Châu rồi sang tận Bắc Kinh, Thanh Đảo, Thượng Hải. Thời đó, giao thông không phát triển như bây giờ nên ông đi lại bằng tàu lửa là chính.

Chuyến du lịch này của ông vừa nhằm xoa dịu tinh thần, vừa để điều tra thị trường để bắt đầu một ngành kinh doanh mới. Trong thời gian này, Lee Byung-chul tập trung tìm hiểu giá cả hàng hóa và quá trình lưu thông phân phối. Ông nhận thấy ở Mãn Châu rất hiếm táo và đồ khô, hầu như không có tiệm nào chuyên nhập hàng của Hàn Quốc đem về Trung Quốc bán. Do đó, giá của táo và đồ khô ở đây đắt hơn rất nhiều so với ở Hàn Quốc. 

Với những trải nghiệm có được qua hai tháng đi du lịch, Lee Byung-chul chuyển sang hoạt động trong ngành thương mại. Trở về nước, ông lập tức bắt tay vào điều tra cặn kẽ mặt hàng trái cây và hải sản khô để chuyển sang Trung Quốc bán. Ông tính đến cả rủi ro khi giá cả tăng đột biến do mất mùa và khả năng cung cấp đủ hàng đúng hẹn.

Điều Lee Byung-chul xem trọng nhất chính là mạng lưới giao thông. Mặc dù ở Trung Quốc có rất nhiều địa phương trồng táo nhưng người Mãn Châu hầu như không có cơ hội tiếp cận với mặt hàng này. Nguyên nhân chính là do mạng lưới đường sắt của Trung Quốc chưa thể hỗ trợ vận chuyển. Câu hỏi đặt ra là để chở táo và đồ khô bằng tàu hỏa đến Mãn Châu thì xuất phát từ đâu là tốt nhất? Đó chính là Deagu. Đây là điểm dừng lớn của tuyến Gyeongbu và cũng là một đầu mối giao thông quan trọng, nơi tập trung đặc sản của vùng Gyeongbuk. 

Ngành thương mại là ngành đã tạo cơ hội cho Lee Byung-chul tích lũy vốn để bước vào sản xuất. Ngành này cũng góp phần quyết định vào việc bồi dưỡng ông thành một doanh nhân tiêu biểu của Đại Hàn Dân Quốc vào những năm 50, 60.

Ngày 1/3/1938, tấm biển “Samsung Thương hội” được treo trước tòa nhà gỗ bốn tầng với hai tầng hầm nằm ở số 61-1 phường Inguo, gần chợ Seomun, thành phố Deagu. Tổng số vốn của tiệm buôn là 30.000 won. Tập đoàn Samsung ngày nay có nguồn gốc từ Samsung Thương hội, có nghĩa là “Tam Tinh”. “Tam” là lớn, nhiều, mạnh - là con số yêu thích nhất của người Hàn Quốc. “Tinh” chỉ những vì sao sáng, cao và lấp lánh muôn đời.
Samsung Thương hội gom rau quả tươi ở gần Deagu và hải sản khô ở Pohang, sau đó đem đến Mãn Châu bán. Trong quá trình ấy, Lee Byung-chul lại thêm vào một mặt hàng mới là mì. Ông mua máy xay bột và máy ép mì để tự sản xuất. Đây chính là xuất phát điểm của Tập đoàn toàn cầu Samsung.

Lee Byung-chul tiến hành đồng thời hai lĩnh vực thương mại và chế biến mì sợi nhằm chia sẻ rủi ro. Ông đang làm theo phương pháp của James Tobin - người từng đoạt giải Nobel Kinh tế, rằng “không nên bỏ tất cả trứng vào một rổ”. 

Sau những tháng ngày vất vả, cuối cùng, sau chưa đầy hai năm, số nợ 10.000 won vay để mua tòa nhà làm Samsung Thương hội cũng được trả hết. Sau khi gom góp được ít tiền từ kinh doanh tiệm buôn, Lee Byung-chul tiến vào ngành rượu, vì lúc này chính quyền đô hộ Nhật đang theo đuổi cuộc chiến tranh với Trung Quốc nên tăng cường nguồn thu thuế với các mặt hàng nhu yếu phẩm chính, chỉ có một mặt hàng không bị kiểm soát là rượu được sản xuất ở những cơ sở có giấy phép. Nhưng khi công việc kinh doanh vừa vào guống thì Lee Byung-chul lạc lối.

Lee Byung-chul sa vào con đường ăn chơi. Đêm nào ông cũng cùng các chủ cơ sở sản xuất rượu khác đến các tửu lầu đến sáng mới về. Không thể làm chủ được tiền bạc và thời gian. Rồi năm 1941 mẹ ông qua đời ở tuổi 70. Cú sốc khiến người con trai út như ông càng dựa vào rượu để giải khuây. 

Hàn Quốc được giải phóng (ngày 15/8/1945) đã mang lại cho ông cơ hội nhìn lại bản thân cũng như cung cách làm ăn thiếu mục đích và sứ mệnh của mình. 

Ông tự nhủ: “Ta có thể làm gì để cống hiến cho đất nước đã được giải phóng? Đúng vậy. Con đường phụng sự tổ quốc của ta chính là hiến thân cho kinh doanh”.
Lee Byung-chul - người sáng lập Tập đoàn Samsung doanhnhansaigon
Lee Byung-chul trong mắt nhân viên là một người nghiêm khắc, một doanh nhân cầu toàn
Công việc kinh doanh ở Deagu dần đi vào ổn định. Lee Byung-chul bắt đầu trăn trở không biết nên tiếp tục duy trì công việc ở Deagu hay nên mở rộng địa bàn lên Seoul. Nếu bỏ hết những thành tựu dày công gây dựng ở Deagu để đến Seoul làm lại từ đầu thì quá mạo hiểm. Tuy vậy, Lee Byung-chul lại nghĩ, nếu chỉ có được chút thành công đã thỏa mãn, không tiếp tục phấn đấu thì sau này làm sao làm được việc lớn. Thế là ông dẫn gia đình lên Seoul.

Ở Seoul, ông cũng không bắt tay vào kinh doanh ngay mà xem xét cặn kẽ tình hình trong và ngoài nước trước. 

Tháng 11/1948, một năm sau khi đến Seoul, Lee Byung-chul thuê miếng đất rộng khoảng 330 mét vuông để dựng lên Công ty Samsung C&T (Construction & Trading) chuyên nhập khẩu đường, dược phẩm, phân bón và xuất khẩu mực, thạch rau câu, cặn dầu hạt bông sang Hồng Kông, Macao.

Khi mới mở công ty Samsung C&T, Lee Byung-chul cùng làm với một người đồng hương là Cho Hong-je. Ban đầu, ông giữ 75% cổ phần, còn lại 25% thuộc về 5 người trong đó có giám đốc điều hành Cho Hong-je và phó giám đốc kinh doanh Kim Seng-gi. Sau đó, ông tạo điều kiện để mọi nhân viên trong công ty đều có thể trở thành cổ đông. Lợi nhuận được chia theo tỷ lệ cổ phần. Đây chính là chế độ khuyến khích nhân viên công ty trở thành cổ đông, mục đích để gieo vào tư tưởng của nhân viên nhận thức của người làm chủ. Khi lợi nhuận được chia cho mình nhiều hơn, các nhân viên sẽ càng hăng hái hơn, càng vui vẻ làm việc giúp công ty phát triển hơn.

Tháng 3/1950, chỉ hơn một năm sau, Samsung C&T đã lãi đến 130 triệu won. Công ty làm ăn thuận lợi được một thời gian thì chiến tranh Triều Tiên nổ ra. Toàn bộ hàng hóa đều bị đốt phá. Vậy là tài sản lại tiêu tán một lần nữa. Toàn bộ số tiền kiếm được tan biến - như một giấc mơ.

Sau khi Nam Hàn giành được Seoul, Lee Byung-chul chuyển xuống Daegu với hai bàn tay trắng. Khi gặp nhau, Lee Chang-eop, người chịu trách nhiệm công việc kinh doanh ở Daegu của Lee Byung-chul đã đưa cho ông số tiền 300 triệu won là khoản lợi nhuận kiếm được ở Deagu trong thời gian qua. Lee Byung-chul gây dựng lại sự nghiệp từ số tiền mà người đồng sự trung thành đã giữ cho ông. 

Lee Byung-chul đến vùng tị nạn Busan, thành lập lại Công ty Samsung C&T, tiếp tục nhập đường và phân bón từ Hồng Kông về. Lợi nhuận ròng sau 6 tháng là 1 tỷ won, sau một năm là 6 tỷ won.
Mặc dù đã kiếm được bộn tiền, nhưng Lee Byung-chul vẫn trăn trở: “Tại sao chúng ta không thể tự sản xuất những thứ chúng ta dùng?”.

Sau khi phân tích tình hình, Lee Byung-chul quyết định ngừng kinh doanh thương mại để chuyển sang sản xuất, bất chấp sự e ngại của các chuyên gia và lãnh đạo các ban ngành, sự phản đối của ban giám đốc công ty… 

“Nhiều trường hợp sẽ không thể có được kết luận cuối cùng nếu chỉ dựa vào những con số điều tra. Khi đó, trực giác của nhà lãnh đạo vô cùng quan trọng. Tuy nhiên, trực giác ấy phải được đặt trên nền tảng của kế hoạch chi tiết và kinh nghiệm phong phú trong cuộc sống, dựa trên kết quả điều tra cụ thể. Ngoài trực giác nhạy bén, một doanh nhân còn cần có sự quyết đoán để biến trực giác thành hành động thực tiễn”.

Với tư duy ấy, Lee Byung-chul đã lần lượt thành công trong việc sản xuất đường, dệt len, vải - những mặt hàng mang nhãn “Made in Korea”. Lee Byung-chul trở thành người giàu nhất Hàn Quốc vào thập niên 1960, đóng góp cho ngân sách nhà nước 4% tổng số thuế trên cả nước. 

Quy mô của Samsung ngày càng lớn khiến Lee Byung-chul gặp khó khăn trong việc trực tiếp quản lý các công ty thành viên. Phòng thư ký Samsung, nơi được mệnh danh là “Nhà Xanh của giới tài chính” đã ra đời nhằm mục đích điều tiết hoạt động của tập đoàn. Chức năng của Phòng thư ký ban đầu chỉ là về nhân sự, sau đó mở rộng sang kế hoạch, tài vụ, kiểm tra, tín dụng, quản trị kinh doanh, quảng bá. Lee Byung-chul theo dõi và kiểm soát toàn bộ tổ chức của mình thông qua Phòng thư ký. Ông không trực tiếp kiểm tra nhà máy, mà chỉ cần yêu cầu Phòng thư ký phân tích, chẩn đoán và kiểm tra.

Do sự cầu toàn của Lee Byung-chul, Phòng thư ký luôn phải cố gắng hết sức và luôn trong trạng thái căng thẳng để không phạm phải bất kỳ lỗi nào dù nhỏ nhất. Lớn lên cùng người cha không mấy tình cảm, Lee Byung-chul cũng mang phong cách của một doanh nhân lạnh lùng. Hình ảnh ông trong mắt nhân viên là một người nghiêm khắc, một doanh nhân cầu toàn.
>> 14 nguyên tắc đưa Toyota đến sự hoàn hảo

Không hài lòng với những gì mình có, chính sự nỗ lực ấy của Chủ tịch Lee đã trở thành nguồn động lực tạo nên một doanh nghiệp lớn như Samsung ngày nay. Không phải lúc nào thử thách cũng mang đến thành công. 90% thử thách mới sẽ mang lại thất bại. Nhiều người sợ thất bại nên không dám thử. Tuy nhiên an phận với hiện tại chính là nguyên nhân dẫn đến thất bại.

Trong hơn 7 năm tiếp theo, Lee Byung-chul và công việc kinh doanh của Samsung C&T đã gặp nhiều khúc quanh, bao gồm cả việc ông về “ở ẩn” (được cho là để thoát khỏi sự chỉ trích của dư luận và ngầm xin chính quyền nương tay với người con trai thứ đang bị giam giữ). Những điều ông nói khi chứng kiến tang lễ của Tổng thống Park Chung-hee có để xem là đủ kể câu chuyện này: 

“Người nằm trong quan tài kia là người đã khiến Samsung của chúng ta nhiều lần điêu đứng! Tuy nhiên, nghĩ ở một góc độ khác, chính ông lại là người đã nuôi lớn chúng ta. Không phải ông lúc nào cũng luôn để mắt, giám sát chúng ta, bắt bẻ mỗi khi chúng ta sơ suất dù chỉ là một chút đó sao? Cũng chính nhờ vậy mà chúng ta mới luôn nỗ lực để không phạm bất cứ sai lầm nào dù là nhỏ nhất. Từ khi Tổng thống Park nắm quyền, công việc kinh doanh của công ty chúng ta trở nên minh bạch và bền vững, có được điều này cũng là nhờ chúng ta lúc nào cũng phải cẩn thận để không bị nắm thóp. Ở một phương diện nào đó, có thể nói rằng chính Tổng thống Park là người đã hiện đại hóa công ty chúng ta, biến nó trở thành một doanh nghiệp tiên tiến”.

Trong bài phát biểu chúc mừng năm mới 1968 với chủ đề “Tiến bộ là sản phẩm quan trọng nhất”, Lee Byung-chul đã bày tỏ ý định quay trở lại thương trường. Ông nói: “Giữa thương trường khốc liệt như hiện nay thì đứng yên và bảo thủ cũng đồng nghĩa với đình trệ và suy thoái. Tư tưởng tiến bộ là sản phẩm quan trọng nhất của Mỹ có thể áp dụng được vào thực trạng các doanh nghiệp của nước ta. Theo đó, Tập đoàn Samsung sẽ cải tổ lại hệ thống, tạo nền tảng nội bộ vững chắc, tìm kiếm những ý tưởng sáng tạo để dốc toàn lực vào việc tìm kiếm phương pháp quản lý vốn, phát triển ngành công nghiệp mới, qua đó bảo đảm cho sự phát triển không ngừng của doanh nghiệp”. Và lĩnh vực mà ông quan tâm lúc đó là ngành điện tử.

Lee Maeng-hee - con trai cả của Lee Byung-chul giải thích vì sao ông chọn ngành này mà không phải là ô tô: “Lý do cha tôi chọn ngành điện tử là vì giá trị thặng dư của sản phẩm được quyết định bởi kích cỡ, mà theo quan điểm của cha tôi thì 1 gam hàng điện tử sẽ có giá trị thặng dư là 17 won, trong khi 1 gam xe ô tô chỉ có giá trị thặng dư chưa đầy 3 won. Tôi tin rằng việc cha tôi khăng khăng bắt đầu làm ngành điện tử trước có liên quan đến mối quan hệ khăng khít của ông với các nhà doanh nghiệp Nhật Bản, những người từng qua lại với ông trước đây. Tất cả bạn bè, chiến hữu của cha tôi đều là những doanh nhân trong ngành công nghiệp điện tử”. 

Việc bắt đầu ngành công nghiệp điện tử cũng gặp vô số khó khăn từ chính quyền cho đến các doanh nghiệp cùng ngành. Nhưng cuối cùng Lee Byung-chul đã tìm được cơ hội cho riêng mình. 

Tháng 1/1969, Lee Byung-chul lập ra Công ty Công nghiệp Điện tử Samsung - tiền thân của Công ty Điện tử Samsung sau này. Ông đã sang Nhật gặp Iue Toshio - Chủ tịch Sanyo. Về nước sau chuyến tham quan nhà máy của Sanyo, Lee Byung-chul lập tức triệu tập ban giám đốc rồi chỉ thị cấp dưới tìm cho ra một khu đất xây dựng nhà máy rộng từ 410 nghìn pyeong (khoảng 120.000 mét vuông - bằng với nhà máy của Sanyo) trở lên. Quan điểm của Lee Byung-chul là: “Bây giờ khu đất 410 nghìn pyeong ấy có thể là quá rộng, nhưng không bao lâu nữa chúng ta sẽ còn cần nhiều hơn thế”.

Tháng 12/1969, Công ty Điện tử Samsung - Sanyo được thành lập với số vốn điều lệ 50 triệu đô la, trong đó Samsung đóng góp 50%, Sanyo 40%, phần còn lại của Sumitomo. 

Năm 1972, khi nhà máy sản xuất tivi vừa hoàn thành, Lee Byung-chul đã quyết định chấm dứt mối quan hệ liên doanh với Sanyo. 

Dù “sinh sau đẻ muộn” trong giới điện tử, nhưng đến năm 1974, Samsung đã bỏ xa các đối thủ cạnh tranh để trở thành doanh nghiệp đầu tiên trong nước sản xuất được tivi màu. Bước vào những năm 1980, Samsung bị Goldstar soán ngôi và phải chấp nhận vị trí thứ hai suốt nhiều năm trong lĩnh vực sản xuất các mặt hàng điện tử gia dụng như máy giặt, tivi v.v…

Tháng 3/1982, Lee Byung-chul bay sang Mỹ nhận bằng tiến sĩ danh dự ngành Quản trị kinh doanh do Đại học Boston trao tặng. Trong chuyến đi này, ông đã đến hai nơi: trụ sở Hewlett-Packard (HP) ở San Francisco và nhà máy chất bán dẫn của IBM. Vừa trở về nước, Lee Byung-chul lập tức chỉ thị cho nhân viên lập kế hoạch kinh doanh chất bán dẫn. 

Ngày 8/2/1983, sau một đêm thức trắng, Lee Byung-chul đã quyết định dấn thân vào ngành công nghiệp bán dẫn. Lý do khiến ông đưa ra quyết định này là bởi giống như ngành điện tử, chất bán dẫn có giá trị thặng dư cao hơn sản phẩm của những ngành công nghiệp khác. 

Tháng 11/1983, Lee Byung-chul tiếp Steve Jobs tại văn phòng của mình. Jobs muốn đề nghị Lee Byung-chul hợp tác với mình thay vì với IBM. Jobs bị cuốn hút trước hệ thống đại lý của Samsung, bởi chỉ cần chiếc máy tính Mac của ông lọt được vào hệ thống phân phối trải dài trên cả nước này, chiếc PC của Apple rất dễ đến tay khách hàng Hàn Quốc.

Tuy nhiên, Lee Byung-chul dường như không chấp nhận lời đề nghị của Jobs. Lúc này, toàn bộ mối bận tâm của ông dồn cho việc sản xuất chất bán dẫn, và ông cũng không lường trước được ngành PC lại lớn mạnh như vậy trong tương lai.

Sau đó, Jobs đã không trở thành nhân vật đối đầu với IBM mà lại đối đầu với Công ty Điện tử Samsung của Lee Byung-chul. Chắc hẳn Lee Byung-chul cũng không phiền lòng vì dự đoán sai lầm của mình, bởi nó chứng tỏ Samsung đã trở thành doanh nghiệp tầm cỡ quốc tế, ngang hàng với Apple.

Một doanh nhân nhạy bén luôn biết điều mà thời đại cần nhất là gì. Có một thời Lee Byung-chul từng bị chỉ trích là chỉ sản xuất hàng tiêu dùng. Lee Byung-chul nhắm đến nhu cầu lớn nhất của mọi người lúc bấy giờ, trong bối cảnh ngành công nghiệp nặng và hóa chất dễ bị suy thoái trước các cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới khi nhu cầu đột ngột giảm mạnh. Một ngành khác cho thấy rõ sự nhạy bén của ông là ngành công nghiệp chất bán dẫn. Lúc bấy giờ, thị trường chất bán dẫn đang do Mỹ và Nhật chia nhau nắm giữ, Hàn Quốc tham gia sau nên cơ hội thành công rất mong manh. Dù vậy, Lee Byung-chul vẫn theo đuổi ngành này, đó là vì ông đã thu thập và nắm bắt rất kỹ về tình hình biến động của thế giới. Nhờ sự lựa chọn ấy mà Hàn Quốc đã gặt hái được thành công bước đầu trên con đường trở thành một cường quốc công nghệ thông tin. 

Trước khi làm bất cứ việc gì, Lee Byung-chul đều bắt đầu từ việc thu thập tài liệu và thông tin. Từ đâu mà Lee Byung-chul có tố chất ấy? Lee Byung-chul luôn phải cố gắng hết sức để không phạm phải bất cứ sai lầm nào, dù là nhỏ nhất, với mong muốn được người cha lãnh đạm của mình công nhận. Muốn vậy, ông buộc phải làm việc với sự chuẩn bị chu đáo, không được phép vội vàng.

Trong tự truyện của mình, Lee Byung-chul viết: “Cha tôi không cho phép tôi vội vàng khi làm bất cứ việc gì. Ông nói không được xử lý mọi việc một cách quá sức”. Khi còn nhỏ Lee Byung-chul liên tục chuyển trường mà vẫn không thể thích nghi được với môi trường mới, nhưng khi trưởng thành và đủ chín chắn, ông lại làm theo những gì cha mình đã dạy - Trước khi kinh doanh bất cứ lĩnh vực gì, ông đều lập kế hoạch tỉ mỉ và điều tra cặn kẽ. 

Lee Byung-chul là người cầu tiến, luôn cố gắng vươn lên vị trí dẫn đầu. Tuy sinh sau đẻ muộn so với LG, nhưng Công ty Điện từ Samsung đã vươn lên vị trí số 1. Samsung cũng đi sau Mỹ và Nhật trong ngành công nghệ bán dẫn nhưng cuối cùng đã giành được vị trí dẫn đầu trong giới. 

Tháng 5/1986, Lee Byung-chul phải đến bệnh viện khám và được xác định bị ung thư phổi. 5 giờ chiều ngày 19/11/1987, Lee Byung-chul từ trần, hưởng thọ 87 tuổi. Nơi yên nghỉ cuối cùng của ông là một nông trại ở Yongin. Việc này đã được ông căn dặn trước khi mất: “Bên kia có vẻ được, phía trước có nước chảy, ngọn núi phía sau trông cũng ấm cúng. Chỗ này thì chắc mùa hè sẽ rất mát mẻ, còn mùa đông lại vô cùng ấm áp”.

Mách nhỏ cùng bạn: CEO khuyên... CEO: Đừng kìm nén giận dữ

Lời khuyên thứ hai mà Steve Jobs dành cho Nooyi là vứt bỏ việc kìm nén cơn giận. "Nếu bạn thực sự có quan điểm mạnh mẽ về vấn đề gì đó trong khi không thích cách mà mọi người thực hiện nó, hãy thể hiện sự tức giận, đừng kìm nén nó. "Xả" nó ra để người khác biết được cảm xúc mãnh liệt mà bạn dành cho nó", bà nhớ lại lời của CEO Apple lúc đó.
"Ông ấy là người vô cùng lịch thiệp", bà nhớ lại, "Ông đã dạy cho tôi nhiều thứ chỉ trong hai tiếng đồng hồ đó”.
Nhà đồng sáng lập Apple không chỉ nổi tiếng với tài năng hơn người mà còn đặc biệt với phong cách quản lý nghiêm khắc, đôi lúc tàn nhẫn. Jobs khuyên CEO PepsiCo rằng có những thời điểm và tình huống nhà quản lý cần thể hiện sự giận dữ của mình. 
"Lúc đầu, chúng tôi nói về việc ăn chay vì cả hai đều là những người ăn chay. Sau khi đã thân thiết hơn, Jobs hỏi tôi quan tâm đến vấn đề gì trong việc tạo điểm nhấn cho PepsiCo, những thứ đại loại như tư duy thiết kế, danh mục đầu tư,...", Indra Nooyi kể.
Và đây là lời khuyên Jobs dành cho bà lúc đó: "Nếu cô đánh giá thiết kế là công việc quan trọng, cô cần phải được cập nhật thường xuyên về nó vì đó là định hướng phát triển mà cô vạch ra cho công ty. Một CEO cần thể hiện sự quan tâm, ủng hộ mạnh mẽ cho công việc của mình".
Lời khuyên thứ hai mà Steve Jobs dành cho Nooyi là vứt bỏ việc kìm nén cơn giận. "Nếu bạn thực sự có quan điểm mạnh mẽ về vấn đề gì đó trong khi không thích cách mà mọi người thực hiện nó, hãy thể hiện sự tức giận, đừng kìm nén nó. "Xả" nó ra để người khác biết được cảm xúc mãnh liệt mà bạn dành cho nó", bà nhớ lại lời của CEO Apple lúc đó.
Nooyi cho biết, bà đã hỏi những đồng nghiệp của Jobs về chuyện này và được họ kể rằng, nếu đưa nội dung chiến dịch hay mẫu thiết kế sản phẩm mà Jobs không ưng ý, "ông sẽ quăng đống tài liệu ra khỏi phòng và bắt mọi người làm việc suốt đêm". Từ sau đó, dù không tiêu cực đến mức ấy nhưng Nooyi cho biết bà đã bắt đầu dùng những từ ngữ cứng rắn hơn với nhân viên: “Tôi đập tay xuống bàn, nói những câu đại loại "những thứ như vầy"...".
Dù cách làm này có vẻ không giống với con người và phong cách làm việc của Nooyi nhưng "nó thực sự hiệu quả, vì nó thể hiện niềm đam mê tôi có cho những việc tôi làm", Nooyi chia sẻ.

Chia sẻ cùng bạn về tư duy chiến lược - Thách thức của nhà lãnh đạo

Trước đây, cô từng có những bước thăng tiến trong nghề nghiệp rất thuận lợi và thể hiện năng lực rất tốt trong việc xử lý các khâu bị lỗi trong vận hành cũng như than phiền của khách hàng. Chính vì cô có khả năng giải quyết vấn đề nổi trội như thế nên mọi người trong công ty dần dần hình thành “thói quen” khi gặp bất cứ khó khăn gì đều tìm đến cô để có được những quyết định nhanh chóng.
Tuy nhiên, Ron Carucci, đồng sáng lập kiêm giám đốc điều hành của Navalent, tổ chức chuyên giúp các tổng giám đốc (CEO) và quản lý cấp cao tạo ra những thay đổi lớn về tổ chức, lãnh đạo và ngành kinh doanh, cho biết khi đặt vấn đề “Nếu tôi giúp anh có nhiều thời gian hơn để tư duy một cách chiến lược, anh sẽ làm gì?” thì đa số họ đều không đưa ra được một ý tưởng chiến lược nào.
Một số quan niệm rằng tư duy chiến lược chính là “những ý tưởng lớn” có thể nảy sinh sau khi đọc các nghiên cứu về các xu hướng kinh doanh. Một số khác nghĩ rằng chỉ cần xem các chương trình đối thoại giữa các chuyên gia, lãnh đạo cấp cao hay doanh nhân thành đạt thì cũng có thể tự mình hình thành các ý tưởng chiến lược.

Để tìm hiểu đâu là nguyên nhân của tình trạng nói trên và giúp các lãnh đạo, quản lý cấp cao của doanh nghiệp có một phương pháp tư duy chiến lược mang tính khoa học, Navalent đã thực hiện một công trình nghiên cứu kéo dài 10 năm với 2.700 quản lý mới được đề bạt.
Kết quả cho thấy, 67% gặp khó khăn trong việc từ bỏ những công việc hằng ngày của họ trong các vai trò, vị trí trước đó. Trong khi đó, 58% cho biết họ được kỳ vọng cần phải nắm bắt các chi tiết của những công việc hay dự án mà họ tin rằng lẽ ra phải thuộc trách nhiệm của nhân viên cấp dưới. Và hơn 50% cảm thấy rằng họ phải liên quan đến những quyết định mà nhân viên cấp dưới hoàn toàn có khả năng đưa ra.
Một nghiên cứu khác do Rich Horward - CEO của Strategic Thinking Institute (Viện Tư duy chiến lược) thực hiện cũng cho thấy 44% người quản lý phải dành phần lớn quỹ thời gian của mình để giải quyết các vấn đề mang tính “chữa cháy”. Ở những tổ chức của họ, khả năng phản ứng nhanh với sự việc thường được đề cao hơn khả năng tư duy có chiều sâu. Bên cạnh đó, 96% người quản lý cho biết thường bị thiếu thời gian cho tư duy chiến lược vì quá bận rộn để giải quyết các “tình huống khẩn cấp”.

Từ những nghiên cứu nói trên, Carucci đưa ra những lời khuyên sau để giúp người quản lý hình thành và triển khai các ý tưởng chiến lược dễ dàng hơn.

1. Xác định các yêu cầu mang tính chiến lược ở vị trí quản lý cấp cao. Carucci kể về trường hợp của một giám đốc vận hành (COO) vừa được bổ nhiệm với nhiệm vụ hợp nhất 2 công ty trong lĩnh vực chuỗi cung ứng sau sáp nhập.
Trước đây, cô từng có những bước thăng tiến trong nghề nghiệp rất thuận lợi và thể hiện năng lực rất tốt trong việc xử lý các khâu bị lỗi trong vận hành cũng như than phiền của khách hàng. Chính vì cô có khả năng giải quyết vấn đề nổi trội như thế nên mọi người trong công ty dần dần hình thành “thói quen” khi gặp bất cứ khó khăn gì đều tìm đến cô để có được những quyết định nhanh chóng.

Khi được Navalent hỏi “Chị nghĩ rằng CEO và hội đồng quản trị của công ty kỳ vọng chị sẽ đạt được điều gì ở vị trí mới này?”, vị COO nói trên trả lời ngay: “Loại bỏ các công việc dư thừa, trùng lắp sau khi sáp nhập 2 công ty để cắt giảm chi phí và tiến đến sử dụng một hệ thống công nghệ duy nhất để quản trị toàn bộ chuỗi cung ứng hợp nhất”.
Carucci cho biết câu trả lời đã làm cho chính người trả lời cũng cảm thấy… ngạc nhiên. Bởi vì cô nhận ra rằng hầu như mình chẳng có hoạt động cụ thể nào để hướng đến mục tiêu chiến lược ấy. Sau đó, Navalent đã giúp cô xác định 4 nhiệm vụ trọng tâm để cô có thể hoàn thành nhiệm vụ ở vai trò mới.

Theo Carucci, đa số người quản lý đều không hình dung rõ ràng được sự liên hệ giữa vai trò (chức vụ) và nhiệm vụ chiến lược của mình. Và nếu họ không làm được điều này thì không ai có thể giúp họ hình thành các ý tưởng chiến lược cả.

2. Xác định các mô hình kinh doanh làm cơ sở cho việc phân bổ nguồn lực. Khi đã xác định được nhiệm vụ hay sự đóng góp lâu dài của một nhà quản lý cấp cao, tổ chức cần phải phân bổ hay đầu tư các nguồn lực cần thiết để nhà quản lý ấy có thể tập trung nỗ lực thực hiện mục tiêu này.
Nhưng theo Carucci, khi đó quản lý mới được bổ nhiệm lại gặp lúng túng để khai thác các nguồn lực này vì trước đó họ đã quen cách xử lý các “khủng hoảng nhất thời”.
Carucci cho rằng, những quản lý có tư duy chiến lược thường biết cách khai thác dữ liệu để đưa ra các nhận định về thị trường, phương thức kinh doanh hay cạnh tranh mới. Trên cơ sở đó, họ sẽ dễ dàng xây dựng một mô hình tổ chức về nhân sự và phân bổ các nguồn lực hợp lý.

3. Làm rõ ý tưởng chiến lược và tranh thủ sự cam kết của nhân viên. Để mọi người ủng hộ và cam kết thực hiện một ý tưởng chiến lược nào đó, nhà lãnh đạo cần phải làm cho họ thông hiểu và tin tưởng vào ý tưởng đó. Thực tế cho thấy, chỉ có 14% nhân viên hiểu được chiến lược của công ty mình và 24% cảm thấy cần phải có trách nhiệm trong việc hiện thực hóa chiến lược ấy.
Carucci cho rằng, đa số các lãnh đạo doanh nghiệp lại quan niệm sai lầm rằng chỉ cần truyền thông thường xuyên qua những bài thuyết trình dạng PowerPoint thì có thể khiến cho nhân viên hiểu và có cảm giác “sở hữu” một chiến lược.
Theo Carucci, lãnh đạo cần phải làm nhiều hơn điều này thông qua những buổi thảo luận, trao đổi với nhân viên, đưa ra các số liệu thực tế làm cơ sở cho ý tưởng chiến lược của mình, làm rõ những vấn đề mà nhân viên có thể còn đang hiểu nhầm để từ đó tìm được sự hiểu biết chung và tinh thần chia sẻ trách nhiệm của toàn thể nhân viên đối với sự thành công của ý tưởng đề ra.

Cùng bạn tìm hiểu về SME và bài toán "Tìm kênh phân phối phù hợp"

Theo tính toán của các chuyên gia kinh tế, nếu lợi nhuận công ty không cao thì chi phí xây dựng hệ thống phân phối nên dao động từ 14 - 20%, cộng thêm các chính sách như khuyến mãi, hậu mãi, thẻ khách hàng thì toàn bộ phí cho hệ thống phân phối vào khoảng 20 - 30%, cao hơn có thể dẫn đến tăng giá sản phẩm. Việc tăng giá dẫn đến hậu quả đại lý ngâm hàng, đặt hàng không đúng vị trí, hàng có mặt trong siêu thị nhưng không bán được do không có giá phù hợp với thị trường.
Chia sẻ về những khó khăn khi tìm hệ thống phân phối cho sản phẩm, ông Chu Văn Thái - Giám đốc Công ty TNHH Thương mại và Dịch vụ Gabanature cho biết: "Có nhiều thương hiệu thực phẩm chức năng thiên nhiên muốn vào hệ thống siêu thị nhưng họ đưa ra yêu cầu ký gửi, gối đầu công nợ. Vì thế hầu như nguồn vốn của chúng tôi bị nằm lại ở nhà phân phối, nhưng chúng tôi không có lựa chọn khác. Sau đó khi chúng tôi càng cố gắng mở rộng thị trường thì nguồn vốn lưu lại trong hệ thống phân phối càng nhiều".
Ông Trần Văn Trung - Giám đốc Kinh doanh của Fit Group chia sẻ: "Thu hồi công nợ vốn dĩ là yếu tố sống còn đối với nhà sản xuất để chi trả cho nhà cung cấp, tái đầu tư, quay vòng sản xuất. Trong khi gia hạn công nợ lại là một cách để giảm thiểu rủi ro trong kinh doanh bán lẻ. Vì vậy, trong mối quan hệ này, nếu sản phẩm của nhà sản xuất có sức hút với thị trường, giá và chất lượng cạnh tranh thì sẽ nắm thế chủ động. Ngược lại, nhà sản xuất sẽ phải gật đầu với bất kỳ mức giá nào siêu thị hay đại lý đưa ra cũng như việc gia hạn nợ nếu muốn có mặt trong hệ thống của họ”.
Ông Trung đồng thời khuyến cáo DN không nên vào siêu thị bằng mọi giá, đặc biệt là khi buộc phải chấp nhận chính sách nợ của hệ thống phân phối này. Bị nợ nhiều có thể dẫn đến phá sản vì không thu hồi được nợ chứ không phải không bán được hàng.
Bà Nguyễn Thị Tâm, đại diện bán hàng của Công ty CP Sách và Thiết bị trường học chia sẻ: "Chúng tôi có hơn 500 đại lý, mỗi năm ra mắt 4 sản phẩm mới, khai thác trên 3 kênh là trường học, cửa hàng văn phòng phẩm và online. Chiết khấu cho 500 đại lý là một con số khổng lồ”.
Trước nhận định "các đại lý chỉ chăm chăm giữ giá, nâng giá để tối ưu hoá lợi nhuận", ông Hồ Hán Dân - Giám đốc Điều hành Công ty CP Lavo cho biết: "Nếu đại lý hoạt động không hiệu quả thì việc đầu tiên nhà sản xuất cần làm là xem lại chính sách giá”. Theo ông Dân, bản thân hệ thống phân phối không tạo ra rắc rối nhưng chính sách giá không phù hợp có thể tạo ra mâu thuẫn.
Nhà sản xuất luôn muốn hạ giá sản phẩm, hoàn thiện dịch vụ hậu mãi để thu hút khách hàng, giành thị phần nhưng trung gian phân phối thì lại chỉ muốn tối đa hoá lợi nhuận thông qua giá cao. Họ không thực sự chú ý đến các chính sách khuyến mãi, giảm giá. Cần phải thay đồi tư duy này của nhà phân phối, các đại lý bằng chính sách giá”.
Theo tính toán của các chuyên gia kinh tế, nếu lợi nhuận công ty không cao thì chi phí xây dựng hệ thống phân phối nên dao động từ 14 - 20%, cộng thêm các chính sách như khuyến mãi, hậu mãi, thẻ khách hàng thì toàn bộ phí cho hệ thống phân phối vào khoảng 20 - 30%, cao hơn có thể dẫn đến tăng giá sản phẩm. Việc tăng giá dẫn đến hậu quả đại lý ngâm hàng, đặt hàng không đúng vị trí, hàng có mặt trong siêu thị nhưng không bán được do không có giá phù hợp với thị trường.
Về kinh nghiệm xây dựng chính sách chiết khấu trong kênh phân phối, ông Chu Văn Thái cho biết: "Khi năng lực sản xuất chưa đủ mạnh, thay vì ký hợp đồng phân phối với siêu thị, chúng tôi chọn phương án ký hợp đồng với một số đại lý ở tỉnh - thành có lượng khách hàng mục tiêu lớn để tiết kiệm chi phí vận chuyển, giảm thiểu lượng vốn ngâm để đầu tư vào công nghệ và mở rộng hình thức phân phối sang bán hàng trực tiếp. Đến giờ, khi sản phẩm của chúng tôi bán tốt, được nhiều khách hàng tin dùng thì các đại lý đã thanh toán tiền ngay cho Công ty".
Ông Hồ Hán Dân nhận định, nền tảng của quá trình phát triển kênh phân phối không phải là việc có đủ hay không tài chính để chi mà phải xuất phát từ sản xuất. Sản xuất tác động lại phân phối. Từ đó nhà sản xuất mới có thể chủ động xây dựng giá chiết khấu, tối ưu hoá hiệu quả của việc đưa sản phẩm đến tay người tiêu dùng theo hướng tốt hơn, hiệu quả hơn.

Cùng bạn tham khảo qua 5 bí quyết thành công của một nhà đầu tư Shark Tank

Sau thành công của FUBU, John bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trên truyền hình, chia sẻ về công việc kinh doanh cũng như hành trình đưa những chiếc áo sơ mi từ đường phố vào trung tâm thương mại tại Queens, và sau này phát triển thành một thương hiệu trị giá 6 tỷ USD. Với phong thái đĩnh đạc, cách thể hiện chân thành một cách thuyết phục, John đã được mời làm một nhà đầu tư trên chương trình khởi nghiệp Shark Tank.
Chia sẻ trên kênh CNBCdoanh nhân Daymond John - nhà sáng lập thương hiệu quần áo FUBU trị giá 6 tỷ USD, đồng thời là nhà đầu tư trên chương trình Shark Tank cho biết, thành công ông có được ngày hôm nay nhờ vào hàng loạt vấp ngã, sai lầm cộng với lòng quyết tâm và kiên trì.
Ông từng bị từ chối nhiều lần, mất mát không ít và đôi lúc bế tắc, không tìm thấy lối ra. Tuy nhiên, chặng đường gian khổ ấy đã giúp John nhận ra sự dũng cảm được sinh ra khi bạn buộc phải đứng lên và leo qua bức tường thử thách.
Shark Tank là chương trình truyền hình thực tế của Mỹ, phát sóng trên kênh ABC. Trong chương trình, người chơi - các doanh nhân khởi nghiệp thực hiện các bài thuyết trình trước một hội đồng các nhà đầu tư (Shark), và những nhà đầu tư này sẽ lựa chọn đầu tư hoặc không. Shark Tank  đã hai lần giành giải thưởng Primetime Emmy Award cho hạng mục Cấu trúc chương trình truyền hình thực tế xuất sắc nhất.
Dưới đây là 5 bí quyết đầu tư thành công được tỷ phú Daymond John đúc kết từ sự nghiệp kinh doanh của mình:
1. Thiết lập mục tiêu
Bạn không thể đạt mục tiêu nếu bạn không biết mình đang theo đuổi điều gì.
Cha của John mất khi ông mới 10 tuổi. Mẹ ông phải làm mọi việc để kiếm sống và cho rằng ông cũng nên phụ giúp chi trả hóa đơn trong nhà. Joh được giao các việc lặt vặt như phát tờ rơi quảng cáo hay làm việc tại trung tâm thương mại tại thành phố New York - nơi ông lớn lên. 
Ông đã bắt đầu công việc kinh doanh khi còn là đứa trẻ: Ông trộm bút chì của những cậu bé trong trường mà ông không thích, sơn tên các cô bạn chung lớp lên sau đó bán chúng cho họ. Khi là thiếu niên, John đã cố gắng tổ chức một bữa tiệc khổng lồ trên thuyền. Ông đã dùng hết số tiền trong thẻ tín dụng, vay mượn thêm để có được 20.000 USD thực hiện sự kiện lớn đó. Về sau John thừa nhận, đó là một canh bạc thực sự.
Vì không đủ tiền thuê chiếc thuyền sang trọng Princess Cruise Line, ông thuê chiếc Circle Line giá rẻ hơn. Ông chi 8.000 USD để thuê DJ, 3.000 USD cho hệ thống âm thanh, 3.000 USD cho việc phát tờ rơi quảng cáo, 2.000 USD cho nhân viên trên thuyền và phần còn lại dùng để mua rượu. 
Cuối cùng, sự kiện đã thất bại thảm hại khi có rất ít khách đến dự. Bữa tiệc chỉ thu về 4.000 USD, và John lỗ 16.000 USD. Ông nhìn vào chiếc thuyền Princess Cruise Line kế bên tấp nập người ghé thăm mà không hiểu tại sao chương trình của mình lại thất bại.
"Thành công được hội tụ từ nhiều yếu tố. Ngày đó, tôi đã không biết rằng chỉ với việc phát tờ rơi và mạo hiểm mọi thứ mình có cũng không giúp tôi thành công được. Mãi nhiều năm sau tôi mới nhận ra ngoài đam mê làm giàu, thành công còn cần có niềm đam mê. Tôi thất bại vì tư duy của mình", ông chia sẻ.
Lớn hơn một chút, ông không biết mình muốn gì. "Tôi không có ước mơ hay khát vọng nào vào thời điểm đó - John kể - Cho đến khi hip-hop bùng nổ và du nhập vào Queens". John cho biết, đó là lần đầu tiên ông cảm thấy thích một thứ hơn tất thảy mọi thứ khác. Ông cho biết: "Tôi muốn trở thành một phần của hip-hop dù chưa biết làm thế nào. Nó ảnh hưởng mạnh đến tôi. Tôi sẽ sống, chết và thành công trong thế giới đó".
Tuy nhiên, ước mơ đó có phần bất khả thi bởi John không thể hát rap, cũng không biết nhảy hip-hop. Dù vậy ông bị hấp dẫn bởi Russell Simmons, người mà theo John, là "một trong những doanh nhân nổi tiếng nhất mà tôi được tiếp xúc trong cộng đồng hip-hop, kiếm tiền từ việc bán nhạc". Russell Simmons là nhà đồng sáng lập hãng đĩa hip-hop Def Jam, người tạo ra thương hiệu thời trang Phat Farm. Russell được xem như người giàu thứ ba trong làng nhạc hip-hop với tổng tài sản là 325 triệu USD.
Một đêm nọ, khi  John đang tham dự một buổi biểu diễn hip-hop từ cánh gà, ông nhìn ra sân khấu và nhận ra rằng tất cả mọi người trong khán phòng đều mặc một loại đồng phục. Ông nhận ra mình vừa phát hiện một điều mới mẻ. Ông muốn thiết kế trang phục cho cả cộng đồng hip-hop. 
"Trước đó, cuộc sống của tôi chỉ toàn màu trắng và đen. Tôi đã không biết mình muốn làm gì trong đời nhưng nó chính là khoảnh khắc đó, lần thứ hai cuộc đời tôi thay đổi từ trắng, đen sang màu sắc sặc sỡ", John nói. 
Khoảnh khắc nhận ra đó dẫn John đến với bí quyết thành công đầu tiên của mình: Bạn phải thiết lập mục tiêu. Nếu không biết mình muốn gì, bạn sẽ không bao giờ có được nó.
Khi nhận ra mục tiêu của mình là gì, John bắt đầu nỗ lực hết sức để đạt được nó. Ông gọi cho mẹ và nói: "Con muốn thiết kế quần áo cho dân chơi hip-hop. Họ rap, họ hát nhưng chẳng có ai may đồ đậm chất hip-hop cho họ cả. Con sẽ làm điều đó".
2. Chuẩn bị mọi thứ
Bước đột phá đầu tiên của John trong việc kinh doanh là may và bán mũ. Mẹ ông đã biến mảnh vải giá 40 USD thành những chiếc mũ và ông kiếm được 800 USD từ việc bán chúng. Với số tiền lời lớn thế này, ông vui vẻ lái xe về nhà và đâm vào chiếc xe khác. Tai nạn đó chính xác đã tốn của John 800 USD. 
"Mùi vị thành công đầu tiên của John đi nhanh như lúc nó đến, nhưng tôi vẫn không quên cảm giác đó", John cho biết. 
Sau này, khi sáng lập thương hiệu thời trang FUBU (viết tắt của cum từ "For Us, By Us"), thành công cũng nhanh chóng đến với John. Ông cầm 10 chiếc áo sơ mi đến những buổi quay video âm nhạc hip hop của các ca sĩ nổi tiếng. Ông từng ngồi lì trước nhà của LL Cool J và thuyết phục chàng ca sĩ rapper, diễn viên tài năng vốn kín tiếng này chụp một bức hình mặc áo sơ mi in thương hiệu FUBU.
Ông đem bức ảnh đó cùng các mẫu áo FUBU đến buổi trình diễn thời trang dành cho nam giới tổ chức một năm 2 lần tại Las Vegas để giới thiệu và tìm kiếm khách hàng. Tại đó, ông nhận được nhiều đơn đặt hàng với tổng trị giá 300.000 USD.
Sự thành công làm ông choáng váng: "Tôi có nhiều tiền! Tôi thật giàu! Tôi sẽ chuyển đến Tahiti", ông tự nói với mình trên chuyến bay trở về nhà. 
Để có vốn lưu động sản xuất lô quần áo FUBU đầu tiên, John  đi vay nợ ngân hàng. Tuy nhiên, ông cho biết mình bị từ chối không dưới 27 lần. Sau đó, mẹ ông cầm cố ngôi nhà của gia đình tại Hollis, Queens với giá 100.000 USD để John xây dựng một nhà máy tạm thời.
Số tiền này nhanh chóng giảm còn 500 USD khi John mua thêm máy may và vải thô. Tuy nhiên, John không thể hoàn thành đủ số lượng áo sơ mi trong đơn đăt hàng. Trong nỗ lực gọi vốn cuối cùng, mẹ John đăng một mẩu quảng cáo trên báo địa phương và đại diện xưởng may của "gã khổng lồ" Samsung đã gọi cho John. Họ đề nghị tài trợ vốn cho ông với điều kiện ông phải kiếm được 5 triệu USD doanh thu trong vòng 3 năm tới.
"Chúng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi đã mất nhà. Tôi cũng cạn sạch tiền. Nhưng tôi cũng biết mình sẽ không thể nào tự bán được 5 triệu USD tiền quần áo chỉ trong 3 năm", John nói.
Tuy nhiên, sau đó, nhờ nghiên cứu kỹ thị trường, chiến lược kinh doanh, ông tự tin mình có thể làm được. Và quả thực, ông đã bán được 30 triệu USD quần áo chỉ trong ba tháng đầu tiên. 
Những sự kiện xảy ra trong thời gian đầu ra mắt FUBU đã dạy John bài học về tầm quan trọng của việc lên kế hoạch kỹ càng. Khi ông chưa đầu tư nghiên cứu chi phí sản xuất và tìm hiểu công việc điều hành, ông gần như tự giết chết công ty và làm mất nhà của mẹ. Nhưng khi ông biết mình phải làm gì, dự trù được các khoản tài chính cần có, ông đã đồng ý hợp tác với Samsung, vì ông biết mình có khả năng làm được.
3. Yêu những gì mình làm
Thành công mà John có được là nhờ vào niềm đam mê sâu sắc của ông dành cho công việc, CNBC nhận định. John xác nhận điều này: "Tôi yêu những gì tôi làm. Và tôi biết những người thành công đều có một đặc điểm chung, đó là họ yêu công việc của mình".
4. Bạn chính là đại diện thương hiệu của mình
Sau thành công của FUBU, John bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trên truyền hình, chia sẻ về công việc kinh doanh cũng như hành trình đưa những chiếc áo sơ mi từ đường phố vào trung tâm thương mại tại Queens, và sau này phát triển thành một thương hiệu trị giá 6 tỷ USD. Với phong thái đĩnh đạc, cách thể hiện chân thành một cách thuyết phục, John đã được mời làm một nhà đầu tư trên chương trình khởi nghiệp Shark Tank.
John cho biết, tham gia Shark Tank giúp ông nhận ra một điều, đó là các nhà đầu tư không đầu tư vào công ty, họ đầu tư vào con người. Và trong thời đại kỹ thuật số, thương hiệu cá nhân là thứ đặc biệt quan trọng.
John khuyên mỗi người nên có riêng 2 đến 5 từ có thể miêu tả bản thân, bao gồm việc bạn là ai và bạn làm gì với cuộc sống của mình. Tuy nhiên, đó phải là những từ dễ nhận biết, không dành riêng cho bạn trong trường hợp bạn đang đứng trước các nhà đầu tư mạo hiểm. Các nhà đầu tư sẽ có những cách đánh giá khác nhau về bạn và công ty trước khi quyết định rót vốn. Do đó, bạn nên lựa chọn kỹ càng và kiên định với những từ miêu tả bản thân và công ty, dù là đang mời tài trợ, quảng cáo facebook hay gặp gỡ người mới.
5. Đừng từ bỏ
Bí quyết thành công cuối cùng của John được lấy hình tượng từ cô cá Dory trong loạt phim hoạt hình nổi tiếng Finding Nemo (tạm dịch: Truy tìm Nemo). "Bạn có thể nghĩ mình giống như cô cá xanh đãng trí Dory hoặc có thể không. Nếu bạn nghĩ rằng có nhiều thứ trong cuộc sống đang cố kéo bạn tụt lại phía sau thì tôi sẽ chia sẻ câu chuyện của mình. Tôi vốn mắc chứng khó đọc. Tôi còn lùn. Tôi lại nghỉ học giữa chừng, không học tiếp lên đại học. Tôi chẳng quen ai nổi tiếng, cũng không có họ hàng với bất kỳ ngôi sao nào. Tôi có thể nói mình là con trai của Elton John nhưng ai tin tôi chứ", ông nói.
"Tôi không thể hát rap, cũng không biết ném bóng rổ, chơi bóng chuyền hay bất cứ thứ gì mọi người có thể chơi với một trái bóng. Nhưng tôi đã thành công và ngồi đây chia sẻ với bạn những điều này. Một phần vì tôi là người kiên trì", John chia sẻ.
Ông cho biết, lý do khiến FUBU thành công trong những ngày đầu ra mắt là vì ông liên tục tìm thấy giải pháp giải quyết vấn đề vào những khoảnh khắc mà ai cũng có thể buông bỏ.
"Tôi từng thất bại nhiều hơn thành công. Dù vậy, cánh cửa thành công không bao giờ khép lại với những người luôn cố gắng và nỗ lực. Bạn phải luôn nỗ lực và đừng bao giờ từ bỏ", nhà đầu tư Shark Tank Daymond John nhấn mạnh.